|
Và em không chờ nữa
Một ngày xưa ướt đẫm lời thề
Một tình yêu ngủ vùi trong cõi nhớ
Một hẹn hò hoang vắng cuối trời kia
Và anh không nhớ nữa
Một chiều nao run rẩy nụ hôn đầu
Một chia ly chạm tay vào hơi thở
Hai nửa tình hun hút lối về nhau
Có khi nào bất chợt giữa thương đau
Ta bắt gặp một hình hài quá khứ
Trong sâu thẳm của muôn trùng giấc ngủ
Một mảnh tình đầu lặng lẽ kêu tên
Ao mộng ném anh về phía em
Quằn quại đê mê giọt nồng ân ái
Một sớm mai thức dậy
Chưng hửng, hư vô, đắng ngắt một giọt đời
Quên nhau nhé vì đời đã chia trôi
Em không là em anh chẳng là ai nữa
Tình yêu ơi xin là viên đá cuội
Hồn nhiên lăn vào giữa nhạt nhòa.
Kiến Giang |