|
Một tiếng thở dài thốt tự lòng ta
Khi thấy trời xanh bỗng thành giông bão
Có con đường đi xa lại dẫn về sầu não
Chiếc lá xanh non dứt cội lìa cành.
Tha thiết với cuộc đời có lúc thức năm canh
Cháy bỏng lòng ta những tiếng kêu như đốt lửa
Ở giữa vườn hoa có trẻ em khát sữa,
Gạo đầy kho mà hành khất chết bên đường?
Quá đỗi ngọt ngào hai tiếng quê hương
Hai tiếng tự nhiên ru cuộc đời sinh nở
Sao có người vật vờ như rác cỏ
Trên quê hương mà không chốn dung thân?
Mỗi sáng, mỗi trưa ta với nhân quần
Mỗi tối, mỗi đêm ta cùng suy nghĩ
Biết mấy yêu thương, lớn lao, giản dị
Không nắn được dòng sông bên lở bên bồi…
***
Một tiếng thở dài thốt tự lòng ta
Cả khi nắm bàn tay người yêu dấu
Lo lắng mông lung đường dài tranh đấu
Nét đẹp kia có sớm phải phai tàn?
Ôi đắng cay cuộc sống cơ hàn
Muôn vạn đắng cay hơn đặt tình yêu nhầm chỗ
Hạnh phúc mộng mơ hóa đoạn trường đau khổ
Mà nhân sinh vĩnh viễn chỉ một lần!
Bên cạnh tiếng cười nghe tiếng khóc than
Âu, Á, Đại Dương, châu Phi và châu Mỹ
Trái đất bao la lắm đường đi, lối nghĩ
Nông cạn từ đâu máu đổ mỗi ngày?
Nhân loại miệt mài, nhân loại hăng say
Tuổi trẻ lại già với những niềm dang dở
Ai dũng cảm đi lên, ai chần chừ run sợ
Ai buồn thiu nước đọng ao tù?
***
Một tiếng thở dài thốt tự lòng ta
Khoảnh khắc chiều buông thuyền về trong lặng gió
Con sóng vô tư vờn vào nỗi nhớ
Bóng người lên xa lạ với người quen.
Muốn hỏi lòng ta như hỏi ngọn đèn
Cả câu hỏi nghìn xưa chưa lời đáp
Ta cứ hỏi kiên trì và gấp gáp
Sáng mai trong không để uổng ngày dài!
Lối nhỏ đi về đơn độc sánh vai
Lầm lẫn, đam mê, yếu hèn cùng nhịp bước
Chợt gặp em, bất ngờ hay hẹn ước
Nụ hôn nhiệt thành theo suốt đời ta.
Sáu Nghệ
Ngày 2/10/2006
|